Dịch Covid-19 Và Cái Nhìn Khác Về Tình Yêu Buổi Xế Chiều

 

 

“Tui và bà ở với nhau chắc cũng được gần 60 năm bà mi ơi! Những ngày này là những ngày thật khác.” Đó là câu nói và hình ảnh ông bà lão làm tôi day dứt mãi với câu chuyện sau đó của ông bà.

Có lẽ những ngày cách ly xã hội toàn quốc này làm ta nhớ mãi, lần đầu tiên mọi thứ đều đóng cửa, tất cả phải ở nhà. Nhiều người nhiễm bệnh, nhiều người đã chết, chính phủ lo lắng, người dân lo lắng, chủ doanh nghiệp và người lao động lao đao vì mất việc và các hợp đồng trong nước và xuất nhập khẩu bị đình trệ… Nhưng buổi chiều hoàng hôn hôm ấy, tôi đã nghe và thấy, có ông bà lão đó “những ngày này cũng không đến nỗi tệ”.

Ông bà ấy ở một vùng quê nghèo, có con lên thành phố làm việc. Cả năm, họ cũng chỉ có thời gian ghé thăm ông bà vài dạo. Dịch bệnh tới, công ty anh chị cũng đóng cửa nghỉ làm, anh chị dẫn các con về nhà ở với bố mẹ. Buổi chiều dạo, ông nói xong với bà câu nói 60 năm rồi rơm rớm! “Lâu lắm mới được ở gần tụi nhỏ và con mình lâu như vậy.” “ Lâu lắm mới được con mình phục vụ, không lo lục đục nấu ăn mỗi ngày.” Tự nhiên nhờ nghỉ dịch, chúng ta mới được ở gần nhau lâu hơn, quan tâm chăm sóc nhau nhiều hơn.

 

Bạn có bao giờ tự hỏi: Bao lâu rồi chưa về thăm ba mẹ một tuần? Bao lâu rồi chưa chơi ngồi với con nguyên cả một ngày mà không làm việc? Bao lâu rồi chúng ta chỉ nhìn vào chiếc smart phone quyền lực mà không để ý gì xung quanh? Và bao lâu rồi ta nhìn lại ta, nhìn lại sức khỏe ta? Ngẫm lại mới thấy, dưới góc độ y tế, kinh tế, chính trị và mọi mặt thì dịch Covid 19 chính là kẻ thù của nhân loại. Nhưng ông bà lão hay mỗi một ai trong số chúng ta không hẳn là không vui.

 

Trong cuốn Ai sẽ khóc khi bạn lìa xa của Robin Sharma đã viết: “Chúng ta sống trong một thời đại mà con người quên mất bản chất thật của cuộc sống. Chúng ta có thể dễ dàng đưa con người lên mặt trăng nhưng lại khó bước qua bên kia đường để gặp một người hàng xóm mới. Chúng ta có thể bắn một quả tên lửa qua bên kia bán cầu với độ chính xác tuyệt đối, nhưng lại không thể giữ đúng hẹn đưa bọn trẻ đến thư viện. Chúng ta có email, fax và điện thoại kĩ thuật số để giữ liên lạc với nhau nhưng chúng ta vẫn sống trong một thời đại mà nhân loại chưa bao giờ ít kết nối hơn”.

“Thời của tụi tui tình yêu đơn giản chỉ là phải lòng nụ cười và cách sống rồi về ở với nhau vun vén gia đình”. Ông lão nói với đôi mắt sáng bừng khi hồi tưởng về tuổi thanh xuân cùng bà lăn lộn ngược xuôi. Rồi ông bà nhắc lại về những con người chân chất, đùm bọc yêu thương nhau, về những ngày rong ruổi chăn trâu, gánh ngô ngoài đồng hay gặt lúa, lớn lên xíu nữa thì vào quân ngũ, ra chiến trường bảo vệ quốc gia, lại về hưu chăm cháu con bên gia đình sum họp… nghe mà hừng hực đến nao lòng. Có lẽ về già, vào buổi xế chiều như vậy lại thấy rõ hết những chặng đường đã đi qua.

Chính guồng xoay công việc, nỗi lo gánh nặng cơm áo gạo tiền, gánh nặng của chủ doanh nghiệp phải trả lương cho hàng trăm công nhân… chưa bao giờ được nghỉ ngơi đúng nghĩa. Vậy mà dịch đến, lại có những chiều đạp xe dạo phố, tập thể dục cùng nhau, dạy con học bài hay dành thời gian cho gia đình trọn vẹn.

Đại dịch lần này, ít nhiều nó cũng đã làm cho thế giới chúng ta chậm lại, nhìn nhận về sức khỏe, nhìn nhận về mối quan hệ giữa con người và mẹ thiên nhiên. Nhìn về những bài học của những quốc gia vỡ trận về ý thức cộng đồng, về phương pháp quản lý y tế, thông tin trong đại dịch… Trong cơn dịch, lại thấy sức hi sinh của chính phủ, đội ngũ y bác sĩ, quân đội, công an, những cơ sở kinh doanh nhường hẳn mặt bằng và khách sạn, nhà ăn… cho khu cách ly tập trung, những mạnh thường quân góp tiền góp sức, những lời cầu nguyện lan truyền khắp muôn nơi! Có lẽ đó cũng là một tình yêu lớn, tình yêu thương con người.

Đâu đó lại thấy những cải tiến mới trong dịch, dạy học online, bán hàng online lên ngôi, cá nhân hay doanh nghiệp cũng từ đó chọn cho mình cách thức sinh tồn phù hợp nhất. Chúng ta không nằm trong số những người bị nhiễm bệnh và nguy hiểm đến tính mạng, chúng ta vẫn còn khỏe mạnh mỗi ngày, đó quả là một điều may mắn. Sau dịch, mọi thứ lại trở về nếp cũ, nhưng thứ chúng ta học được mỗi ngày, chính là tận hưởng cuộc sống từng phút giây.

“Ta thường tiếc cho những việc mình chưa làm, những câu mình chưa nói hơn là những việc mình đã làm cháu ạ!”. 60 năm chung sống cùng nhau, từ những ngày mới cưới cho tới hồi sinh con đẻ cái, nuôi dạy chúng lớn khôn, rồi cưới vợ gả  chồng và chăm lo cho đàn cháu…, đơn giản cùng nhau trải qua hết những mùi vị này của cuộc sống, ắt khi đó con người ta sẽ thấy đủ đầy.

Hoàng hôn hôm ấy cũng như chiều lòng người, có cái nắng và ít gió se se vờn mái tóc, ông bà lão ngồi đó hít hà từng hơi thở của ráng chiều. Người ta thường nói, tình yêu tuổi xế chiều chỉ cần nhìn nhau mà không cần lời nói. Tôi chỉ nghe ông bà nói với nhau vọn vẹn mấy câu, mà lại thấy tình yêu ấy vẹn nguyên thật đẹp.

Vẫn còn đó những chướng ngại vì dịch covid 19, nhưng hơn ai hết, mỗi chúng ta, trân quý từng ngày, yêu thương trọn phút giây, để mỗi ngày hôm nay đều là ngày hạnh phúc. Để mai này ôn lại chuyện 60 năm, ta lại thấy mừng mừng tủi tủi, vì ta đã sống vẹn tròn đủ đầy cảm xúc, thương yêu.

 

 

 

 

Thái Thu | Minh hoạ: Giuy