Đà Lạt… Một Trời Mơ

Đà Lạt, xứ sở thần tiên chỉ xuất hiện sau ánh sương mờ vừa tan vào mỗi sáng, những ánh đèn mờ ảo, vàng óng tạo nên một mảng sáng lớn như thế giới kỳ diệu. Trong cảm nhận của mỗi người, Đà Lạt vừa thơ, vừa mộng vừa dịu dàng mà cuốn hút. Đà Lạt như một bức tranh tuyệt sắc mà thiên nhiên đã ban tặng cho con người.

Nếu có dịp đến du lịch Đà Lạt, hãy dành cho mình chút thời gian để rảo bước trong một buổi chiều tà, những giọt sương mơn man trên kẽ lá, một làn gió lạnh nhè nhẹ thoáng qua và từ từ thấm vào da thịt. Bạn cứ thử nhắm mắt lại và nhẹ nhàng tận hưởng cái không khí mơ màng thổn thức ấy, chắc chắn rằng những khoảng lặng nhớ thương sẽ ùa về, và hẳn có người đã vì nghiện cái thứ cảm giác đê mê, sâu lắng ấy mà không ít lần tìm về Đà Lạt.

Đi dạo trên cung đường thung lũng từ hồ Tuyền Lâm về hướng thành phố, Đà Lạt sở hữu một vẻ đẹp rất riêng, kiêu sa nhưng lại gần gũi, mộc mạc. Không gian êm đềm, thiên nhiên trong trẻo, những vạt hoa e ấp bên đường… Một ngày Đà Lạt với 4 mùa giữa thế giới của ngàn hoa, của sương mù và của thông reo, tất cả như hoà quyện vào nhau, tạo chất men say ngọt lịm say đắm lòng người. Và chỉ chừng ấy thôi cũng đủ để tưới mát những tâm hồn cằn cỗi và xoa dịu những trái tim dù đang lạnh lẽo nhất khi về Đà Lạt.

Ai cũng có những cách thưởng thức thiên nhiên rất riêng của mình, đối với tôi sự hoà quyện chính là đỉnh cao của hưởng thụ. Để được tận hưởng hết cái dịu dàng của sương sớm Đà Lạt, ngày của tôi bắt đầu vào 4h sáng, đó là thời điểm tôi có mặt tại đồi chè Cầu Đất để nhìn về phía bóng cây chò già. Bạn sẽ phải vô cùng ngạc nhiên bởi vẻ đẹp hiên ngang, kiêu ngạo của cây chò cô đơn nổi bật giữa thành phố thần tiên giữa lúc tờ mờ sáng.

Đợi thêm một chút nữa, khi bóng tối xua đi, khi những ánh đèn đường vụt tắt và khi đất trời vừa hửng sáng, đồi chè Cầu Đất xuất hiện như một chốn bồng lai tiên cảnh, nơi mà các cô cậu cứ ao ước được đặt chân tới để một lần săn mây.

Chúng ta cứ thử cố gắng một lần để làm những gì mình thích, cứ thử điên rồ một lần để xem bản thân mình có gì khác biệt?

Ngồi trên chiếc xe máy của anh bạn tôi, một tay nhiếp ảnh người bản địa, ảnh nói chúng ta muốn xem những điều kỳ diệu của thiên nhiên thì phải hiểu về nó và chọn thời điểm thật thích hợp. Thế là chúng tôi cứ đi, đi về những mảnh đất quen thuộc nhưng cảm giác lần này lại khác biệt vô cùng. Sự chuyển mình của thiên nhiên chỉ trong một buổi sáng thật sự hấp dẫn, cuốn hút như một cô bé con vừa qua tuổi dậy thì trở thành một thiếu nữ. Cứ như thế, hiện ra trước mắt là hình ảnh về những vùng đất mơ lấp ló đằng sau những đám mây, những mảng sương nhẹ nhàng và hư ảo…

Nếu ai hỏi Đà Lạt bây giờ có gì là đẹp nhất, đó chính “Sương” của mây trời vào những ngày cuối tháng tư, những ngày giao mùa nao nao lòng người, những ngày mà thiên nhiên, mây trời, cỏ cây và hoa lá cùng hoà vào nhau tạo nên một mùi hương nồng nàn, ngào ngạt.

Người ta nói, Đà Lạt là thành phố của tình yêu và nỗi nhớ thương dạt dào, là nơi để hâm nóng và củng cố tình yêu một cách trọn vẹn nhất, là chất men say ngọt ngào nuôi dưỡng và thăng hoa tình yêu của rất nhiều đôi lứa.

Đà Lạt bao giờ cũng đẹp và bình yên như giấc mơ cổ tích để người ta trao trọn cảm xúc rồi dành cho nhau những điều thiêng liêng và tuyệt diệu nhất của tình yêu. Đó là thành phố của những câu chuyện đã hoá thành huyền thoại. Đó còn là nơi ấp ủ những giấc mơ của những mối tình sâu đậm, là nơi cất giấu những lời thề non ước hẹn. Là nơi để chúng ta tìm về sau mỗi ngày giông bão, là nơi hoài niệm yêu thương…

Đà Lạt… một trời mơ.

 

Bài viết: Mắt Nâu | Photo: Py Trần