Có Một Thứ “Vũ Khí Tối Thượng” Mang Tên Tình Yêu

Nếu như nói đến chiến tranh và dịch bệnh là nói đến sự khốc liệt với những khổ đau, hy sinh và mất mát thì hai chữ tình yêu” lại mang đến cho con người ta sự êm dịu, ngọt ngào hạnh phúc. Vậy mà đi qua những biến cố thăng trầm lịch sử, thứ ngọt ngào, dịu êm kia lại chứng minh được sức mạnh vô hình mà cũng vô biên của nó để chiến thắng tất cả. Phải chăng bây giờ chúng ta lại đang được chứng kiến sức mạnh của thứ “vũ khí tối thượng” đó qua hình ảnh của từng “chiến sĩ” nơi tuyến đầu chống dịch COVID-19?  

Sự đe dọa của đại dịch COVID-19 lớn đến mức, vào ngày 18/3/2020, người đứng đầu WHO Tedros Adhanom Ghebreyesus đã phát biểu với báo giới rằng: “COVID-19 là kẻ thù chống lại toàn nhân loại”.

Thời điểm dịch bùng phát và bắt đầu lây lan sang Việt Nam cũng là thời điểm nhiều quốc gia phương Đông, trong đó có Việt Nam, đang chuẩn bị đón Tết cổ truyền. Trong lúc người người nhà nhà hồ hởi đón Tết, vui Xuân thì những nhà lãnh đạo của đất nước và nhiều y bác sĩ, chiến sĩ bộ đội biên phòng vẫn không thể ngơi nghỉ trước tình hình dịch bệnh liên tục diễn biến bất thường. Những tháng qua, không khó để chúng ta bắt gặp hình ảnh “ăn núi, ngủ rừng”, vội vàng những bữa cơm chiều, rồi đến những đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ… của đội ngũ y, bác sĩ, chiến sĩ lực lượng vũ trang nơi tuyến đầu “chống giặc” COVID-19, đã lay động hàng triệu trái tim.

Sẵn sàng chiến đấu vì tình yêu gia đình, yêu làng xóm, yêu đồng bào…

Trong cuộc chiến chống lại đại dịch, Việt Nam đã có biết bao anh hùng thầm lặng, không quản gian khó hy sinh, cũng chẳng ngại cho sự an toàn của bản thân để cứu chữa cho những người bệnh. Tạm gác lại cuộc sống thường nhật, họ phải xa gia đình, người thân yêu để chiến đấu “chống giặc” COVID-19.

Tại khu cách ly tập trung huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên Huế, nhiều chiến sĩ lực lượng vũ trang và dân quân tự vệ đóng tại đây đã hơn một tháng không về nhà. Anh Hồ Quý Tâm, dân quân tự vệ xã Lộc Bổn, huyện Phú Lộc, chia sẻ: ”Con gái mình được 2 tuổi rưỡi. Thường ngày đi làm về thì tối nào mình cũng chơi với con. Khi nhận quyết định đi là vào buổi sáng, bất ngờ quá nên buổi trưa mình chỉ về chuẩn bị áo quần và đi luôn trong đầu giờ chiều. Lúc đó thì con đã ngủ nên mình cũng chỉ kịp hôn vội con rồi đi thôi… Tâm trạng thật sự rất lo lắng nhưng nghĩ vì những giấc ngủ bình yên của con mà mình phải quyết tâm góp sức cùng mọi người dập dịch.”

Cũng ở các khu cách ly tập trung này, nhiều y bác sĩ trẻ lần đầu gánh trên vai một nhiệm vụ lớn mà họ chưa từng hình dung ra trước đây. Đợt dịch này là thử thách đầu tiên, cũng là trận đánh đầu tiên của họ, với quá nhiều áp lực cả về tinh thần lẫn thể chất. Khi được hỏi về động lực nào để vượt qua những khó khăn này thì bác sĩ Thân Minh Trí (Trung tâm Y tế huyện Phú Vang) tâm sự: “2 – 3 ngày đầu thực sự rất mệt, vì hầu như không ngủ được tròn giấc, nên việc tranh thủ gục đầu lên bất cứ thứ gì dựa được là chuyện rất bình thường. Cho đến khi hơn 1500 người cách ly ở đây đã dần ổn định thì mình lại bắt đầu tìm thấy được niềm vui. Đó là khi xế chiều, nhìn bà con xuống chơi đùa, tập thể dục dưới những cơn gió mát mẻ… thì mình lại thấy tự tin hơn và yêu hơn công việc này. Bây chừ chỉ chờ ngày bà con cầm trên tay tờ kết quả trở về… sự vui mừng của bà con cũng là sự vui mừng của mình mà.”

Ở một “mặt trận” khác, nữ điều dưỡng Nguyễn Thị Mai Hương đang chăm sóc cho bệnh nhân COVID-19 điều trị ở bệnh viện Trung ương Huế cơ sở 2. “Chồng của Hương cũng công tác ở Bệnh viện Trung ương Huế. Dù hai vợ chồng nhiều khi chỉ cách nhau hơn 100m nhưng không thể gặp nhau vì Hương làm việc ở nơi cách ly được giám sát nghiêm ngặt. Mọi lời nhắn nhủ yêu thương, hai vợ chồng chỉ biết trao cho nhau qua màn hình chiếc điện thoại. Thôi đành lấy nhớ nhung làm động lực để cùng mọi người chống chọi, sớm qua dịch này”, điều dưỡng Mai Hương tâm sự.

…Đã hóa thành tình yêu Tổ Quốc…

18 bác sĩ, điều dưỡng, nhân viên đang làm việc tại khoa Chấn thương chỉnh hình – Thần kinh sọ não, bệnh viện Trung ương Huế cơ sở 2 đã đồng loạt ký tên vào đơn tình nguyện xin đến làm việc tại khu cách ly điều trị bệnh nhân COVID-19 ở Huế. Đơn viết: “Tự hào là chiến sĩ áo trắng, chúng tôi nhận thức được trách nhiệm, vai trò tiên phong của mình trong giai đoạn khó khăn này. Vì vậy, chúng tôi đồng lòng, tự nguyện viết đơn này kính trình ban giám đốc cho phép chúng tôi tham gia trực tiếp trong công tác chăm sóc, điều trị bệnh nhân bị COVID-19 tại bệnh viện hoặc những nơi khác”.

Điều dưỡng Đặng Quốc Bảo công tác tại Khoa Cấp cứu – Can thiệp Tim mạch, Trung tâm Tim mạch Bệnh viện Trung ương Huế, là người giao tiếp ngoại ngữ tốt, nên ngay sau khi kết thúc kỳ học từ Thái Lan trở về, anh đã được chọn vào đội ngũ trực tiếp chăm sóc điều trị bệnh nhân COVID-19. Trong một trang nhật ký của mình, điều dưỡng Đặng Quốc Bảo viết: “Nếu lỡ mình bị nhiễm COVID-19 và không thể vượt qua căn bệnh này, mình xin lỗi vì mình đã làm việc hết tâm, hết sức. Mình đã làm bằng cả trái tim và nhiệt huyết, đồng thời cố gắng phòng để tránh lây cho bản thân… Nếu có chuyện gì chỉ biết xin lỗi vợ, xin lỗi con, hãy tiếp bước những gì ba chưa hoàn thành”.

 Còn nhớ văn hào Nga Ilya Ehrenburg (1942) đã từng viết trong một bài luận văn nổi tiếng về lòng yêu nước một cách giản dị mà cô đọng rằng: “Lòng yêu nhà, yêu làng xóm, yêu miền quê đã trở nên lòng yêu Tổ quốc”. Trong cuộc chiến đầy rẫy những hiểm nguy không thể lường trước với kẻ địch vô hình mang tên COVID-19, hẳn rằng không phải ai cũng có thể đối diện mà không hề âu lo, nao núng… Nhưng những “chiến sĩ” tuyến đầu chống dịch vẫn ngày đêm túc trực, chăm sóc, giúp đỡ nhân dân, sẵn sàng vì dân quên mình, vì sự bình yên cho triệu triệu người dân Việt Nam. Bởi họ hiểu rằng thời khắc này là lúc họ cần biến tình yêu với gia đình, với người thân, với làng xóm, với đồng bào thành sức mạnh, để gánh vác trọng trách thiêng liêng mà Tổ quốc giao phó.

Nói về nhiệm vụ lần này, anh Hồ Quý Tâm, dân quân tự vệ xã Lộc Bổn, huyện Phú Lộc, xúc động: “Lúc nào cũng nhớ gia đình, tối nào cũng phải gọi về cho con kẻo con nhớ thì sẽ khóc đòi ba mãi… nhiều lúc mình cũng phải chạnh lòng rơi nước mắt, nhưng nhiệm vụ của mình là vậy, mình không đi thì ai đi?!”

Cùng chung tư tưởng đó, bác sĩ Thân Minh Trí (Trung tâm Y tế huyện Phú Vang), với tuổi đời còn rất trẻ, cho rằng: “Chúng mình chỉ là một hạt cát thôi, để góp sức nhỏ trong cộng đồng này… chính mỗi người góp một hạt cát thì mới thành một sa mạc được, mỗi người một giọt nước thì mới thành một đại dương được.”

…Và tin rằng tình yêu sẽ lại chiến thắng!

Phát huy truyền thống của dân tộc ta trong các cuộc đấu tranh vệ quốc oanh liệt và hào hùng, trong cuộc chiến này, tinh thần “chống dịch như chống giặc” đã lan tỏa khắp đất nước Việt Nam. Với sức mạnh tình yêu, đoàn kết, ý chí một lòng, những kết quả mang lại tính đến thời điểm này (4/2020) đã khiến Việt Nam “nổi lên như một trong những câu chuyện thành công lớn trong cuộc chiến với đại dịch Covid-19” (theo NPR.org).

Chiến tranh hay dịch bệnh có thể hủy diệt mọi thứ trên đường nó đi qua, song tình yêu như một sức mạnh không thể giập vùi. Tình yêu ấy đã trở thành thứ “vũ khí tối thượng” giúp bao anh bộ đội cụ Hồ chắc tay súng để bảo vệ tổ quốc, bao “chiến sĩ áo trắng” vững tay nghề để đẩy lùi dịch bệnh… Và cũng chính tình yêu cùng những hy sinh lớn lao của họ đã lay động hàng triệu trái tim Việt Nam, làm động lực to lớn để mỗi người con đất Việt đều trở thành một “chiến sĩ”, cùng chung tay vì “một ngày mai bình yên sẽ lại về”.

“Ba ơi… hết dịch rồi ba về tập cho con đạp xe hới (nhé)!”…

   Hạnh Dung | Minh hoạ: Thuý Vân